Bộ Tài chính vừa ban hành Thông tư 22/2025/TT-BTC, một văn bản pháp lý quan trọng quy định chi tiết về quản lý, tính hao mòn đối với tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa. Thông tư này, có hiệu lực từ ngày 25 tháng 6 năm 2025 và áp dụng cho năm tài chính 2025, đóng vai trò nền tảng trong việc chuẩn hóa công tác quản lý tài sản công lĩnh vực giao thông đường thủy. Việc hiểu rõ các quy định trong văn bản này là cần thiết cho các cơ quan, đơn vị liên quan.

Phạm vi điều chỉnh và Đối tượng áp dụng của Thông tư 22/2025/TT-BTC

Thông tư 22/2025/TT-BTC tập trung quy định chế độ quản lý và tính hao mòn đối với tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa được xác định là tài sản cố định do Nhà nước đầu tư và quản lý. Đồng thời, văn bản này cũng cung cấp hướng dẫn chi tiết về quy trình kê khai, báo cáo liên quan đến loại tài sản đặc thù này.

Tuy nhiên, có một số trường hợp ngoại lệ không thuộc phạm vi điều chỉnh của Thông tư. Cụ thể, Thông tư không áp dụng cho việc xác định tuổi thọ của tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa phục vụ cho mục đích dự án đầu tư xây dựng, nâng cấp, cải tạo, mở rộng hoặc bảo trì. Ngoài ra, việc xác định giá trị tài sản để cho thuê quyền khai thác, chuyển nhượng có thời hạn quyền khai thác hoặc xử lý tài sản theo các hình thức khác cũng không nằm trong phạm vi của Thông tư 22 2025. Những hoạt động này thường được điều chỉnh bởi các văn bản pháp luật chuyên ngành hoặc quy định cụ thể khác về quản lý, sử dụng tài sản công.

Đối tượng áp dụng của Thông tư rất đa dạng, bao gồm các cơ quan quản lý nhà nước chuyên ngành về giao thông đường thủy nội địa, các cơ quan quản lý đường thủy nội địa theo quy định tại Nghị định số 12/2025/NĐ-CP. Bên cạnh đó, các cơ quan được giao trực tiếp quản lý tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa, các tổ chức, đơn vị chịu trách nhiệm thực hiện công tác kế toán, quản lý hồ sơ, báo cáo kê khai và nhập liệu vào Cơ sở dữ liệu về tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa cũng là đối tượng chịu sự điều chỉnh của văn bản này. Cuối cùng, các tổ chức, cá nhân khác có liên quan đến quá trình quản lý, tính hao mònkê khai, báo cáo tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa đều phải tuân thủ các quy định tại Thông tư này. Điều này đảm bảo một hệ thống quản lý đồng bộ và hiệu quả cho loại hình tài sản công đặc thù này.

Các loại tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa theo Thông tư 22 2025

Thông tư 22/2025/TT-BTC đưa ra định nghĩa rõ ràng về các loại tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa sẽ được xác định nguyên giá, giá trị còn lại và tính hao mòn theo quy định. Các loại tài sản này đóng vai trò thiết yếu trong hoạt động giao thông đường thủy.

Danh mục tài sản theo Thông tư bao gồm các hạng mục chính như luồng đường thủy nội địa và khu vực hành lang bảo vệ luồng. Đây là phần quan trọng nhất, quyết định tuyến di chuyển của phương tiện. Các công trình như âu tàu, công trình đưa phương tiện qua đập, thác trên sông, kênh, rạch cũng được liệt kê. Những công trình này giúp khắc phục chênh lệch mực nước hoặc các chướng ngại vật tự nhiên, đảm bảo tính liên tục của tuyến đường thủy.

<>Xem Thêm Bài Viết:<>

Ngoài ra, các điểm tập kết, trung chuyển hàng hóa và hành khách như cảng thủy nội địa, bến thủy nội địa và khu neo đậu ngoài cảng cũng là những tài sản kết cấu hạ tầng quan trọng được đề cập. Các công trình bảo vệ bờ hoặc điều chỉnh dòng chảy như kè, đập giao thông cũng nằm trong danh sách. Hệ thống báo hiệu đường thủy nội địa, bao gồm phao, đèn, biển báo, là yếu tố then chốt đảm bảo an toàn giao thông. Cuối cùng, các công trình và thiết bị phụ trợ như nhà trạm quản lý đường thủy, trạm AIS và hệ thống kèm theo, thủy chí hoặc trạm đọc mức nước tự động, cùng các công trình, trang thiết bị phụ trợ khác phục vụ trực tiếp cho hoạt động quản lý và khai thác đường thủy nội địa đều được tính vào nhóm tài sản này. Việc phân loại chi tiết này giúp việc quản lý và hạch toán tài sản trở nên minh bạch và chính xác hơn.

Tiêu chuẩn xác định tài sản cố định và nguyên tắc quản lý theo quy định mới

Để một tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa được coi là tài sản cố định theo Thông tư 22/2025/TT-BTC, tài sản đó cần đáp ứng đồng thời hai tiêu chí cơ bản. Tiêu chí đầu tiên là về thời gian sử dụng: tài sản phải có thời gian sử dụng dự kiến từ 01 năm trở lên. Tiêu chí thứ hai liên quan đến giá trị: tài sản phải có nguyên giá được xác định từ 10.000.000 đồng (mười triệu đồng) trở lên. Chỉ khi thỏa mãn cả hai điều kiện này, tài sản mới được hạch toán và quản lý như một tài sản cố định theo quy định của Thông tư.

Việc xác định một tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa cụ thể để ghi sổ kế toán cũng được quy định rõ. Một tài sản sử dụng độc lập sẽ được xác định là một tài sản riêng biệt. Đối với một hệ thống bao gồm nhiều bộ phận liên kết chặt chẽ để thực hiện một chức năng nhất định, mà nếu thiếu bất kỳ bộ phận nào hệ thống không thể hoạt động, thì toàn bộ hệ thống đó được coi là một tài sản duy nhất. Tuy nhiên, trong trường hợp một hệ thống lớn được giao cho nhiều cơ quan khác nhau quản lý, thì phần tài sản được giao cho từng cơ quan sẽ được xác định là một tài sản riêng biệt của cơ quan đó để phục vụ công tác quản lý và hạch toán.

Thông tư 22 2025 cũng đặt ra các nguyên tắc quản lý chặt chẽ và quy định trách nhiệm của các cơ quan được giao quản lý tài sản. Mọi tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa đáp ứng tiêu chuẩn tài sản cố định đều phải được lập hồ sơ chi tiết để quản lý cả về hiện vật lẫn giá trị. Các chỉ tiêu quan trọng như nguyên giá, hao mòn lũy kế và giá trị còn lại phải được xác định là số nguyên, áp dụng làm tròn theo quy định của pháp luật về kế toán nếu kết quả tính toán là số thập phân. Mỗi tài sản được xác định theo Điều 4 sẽ là một đối tượng ghi sổ kế toán riêng, đảm bảo phản ánh đầy đủ thông tin tài chính của từng tài sản.

Một điểm đáng chú ý là quy định về xử lý tài sản không còn nhu cầu sử dụng hoặc đã tính đủ hao mòn. Nếu tài sản không còn nhu cầu sử dụng nhưng chưa tính đủ hao mòn, cơ quan quản lý vẫn phải tiếp tục quản lý, theo dõi, bảo quản và tính hao mòn cho đến khi tài sản được xử lý chính thức. Ngược lại, nếu tài sản đã tính đủ hao mòn nhưng vẫn có thể tiếp tục sử dụng, cơ quan quản lý sẽ tiếp tục quản lý, sử dụng, theo dõi mà không cần tính hao mòn thêm. Tuy nhiên, nếu nguyên giá của tài sản này sau đó thay đổi (ví dụ do nâng cấp, cải tạo), việc tính hao mòn sẽ được thực hiện lại cho thời gian sử dụng còn lại dựa trên nguyên giá mới.

Đối với trường hợp cho thuê quyền khai thác tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa, cơ quan quản lý tài sản vẫn tiếp tục thực hiện việc quản lý, theo dõi và tính hao mòn tài sản trong suốt thời gian cho thuê. Điều này khác biệt với trường hợp chuyển nhượng có thời hạn quyền khai thác hoặc sử dụng tài sản trong dự án theo phương thức đối tác công tư (PPP). Trong hai trường hợp sau, cơ quan quản lý tài sản (bên chuyển nhượng hoặc bên bàn giao cho nhà đầu tư) sẽ không thực hiện tính hao mòn trong thời gian tài sản do bên kia khai thác/quản lý. Tuy nhiên, họ vẫn phải tiếp tục theo dõi nguyên giá tài sản đã hạch toán trên sổ sách kế toán và thuyết minh báo cáo tài chính. Khi hết thời hạn chuyển nhượng hoặc khi nhà đầu tư chuyển giao lại tài sản, cơ quan quản lý tài sản sẽ tiếp nhận, xác định lại nguyên giágiá trị còn lại theo quy định của Thông tư để tiếp tục công tác quản lý và tính hao mòn. Các cơ quan quản lý tài sản và đơn vị liên quan có trách nhiệm thực hiện đầy đủ công tác kế toán, báo cáo tình hình tăng giảm, tính hao mòn, kiểm kê tài sản định kỳ hàng năm và điều chỉnh số liệu kế toán để đảm bảo sự khớp đúng giữa sổ sách và thực tế.

Cách xác định Nguyên giá tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa

Việc xác định nguyên giá của tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa là một khâu then chốt trong công tác quản lý tài chính theo Thông tư 22/2025/TT-BTC. Thông tư quy định chi tiết cách xác định nguyên giá tùy thuộc vào nguồn gốc hình thành và thời điểm đưa tài sản vào sử dụng.

Đối với tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa được hình thành thông qua hoạt động mua sắm và được đưa vào sử dụng kể từ ngày Nghị định số 12/2025/NĐ-CP có hiệu lực, nguyên giá được xác định bằng giá trị ghi trên hóa đơn mua trừ đi các khoản chiết khấu thương mại hoặc giảm giá, hoặc tiền phạt người bán (nếu có). Giá trị này sau đó được cộng thêm các chi phí liên quan trực tiếp đến việc đưa tài sản vào trạng thái sẵn sàng sử dụng, bao gồm chi phí vận chuyển, bốc dỡ, chi phí sửa chữa, cải tạo, nâng cấp trước khi sử dụng lần đầu, chi phí lắp đặt, chạy thử. Các khoản thuế (không được khấu trừ, hoàn lại), phí, lệ phí theo quy định của pháp luật và các chi phí hợp lý khác phát sinh tính đến thời điểm đưa tài sản vào sử dụng cũng được tính vào nguyên giá. Trường hợp có chi phí chung phát sinh cho nhiều tài sản, việc phân bổ chi phí cho từng tài sản phải dựa trên các tiêu chí phù hợp như số lượng, khối lượng, chiều dài, diện tích hoặc tỷ trọng giá trị trên hóa đơn.

Trường hợp tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa được hình thành từ hoạt động đầu tư xây dựng mới và đã được nghiệm thu hoàn thành đưa vào sử dụng kể từ ngày Nghị định số 12/2025/NĐ-CP có hiệu lực, nguyên giá chính thức được xác định là giá trị quyết toán đã được cơ quan hoặc người có thẩm quyền phê duyệt theo quy định của pháp luật về đầu tư xây dựng. Tuy nhiên, Thông tư cũng lường trước các tình huống đặc biệt. Nếu tài sản đã hoàn thành và đưa vào sử dụng nhưng quyết toán chưa được phê duyệt, cơ quan quản lý tài sản sẽ ghi sổ kế toán với nguyên giá tạm tính. Nguyên giá tạm tính này được ưu tiên xác định dựa trên giá trị thẩm tra quyết toán, hoặc giá trị đề nghị phê duyệt quyết toán, hoặc giá trị theo Biên bản nghiệm thu A-B giữa chủ đầu tư và nhà thầu, hoặc giá trị tổng mức đầu tư/dự toán đã được phê duyệt/điều chỉnh gần nhất. Khi quyết toán được phê duyệt, nguyên giá tạm tính sẽ được điều chỉnh lại theo giá trị quyết toán chính thức.

Đối với các dự án xây dựng bao gồm nhiều hạng mục hoặc tài sản khác nhau, việc phân bổ giá trị quyết toán để xác định nguyên giá cho từng tài sản cũng được hướng dẫn chi tiết. Nếu không có dự toán hoặc quyết toán riêng cho từng hạng mục, giá trị quyết toán chung sẽ được phân bổ dựa trên các tiêu chí phù hợp như số lượng, dự toán riêng (nếu có), hoặc tỷ trọng theo giá trị thị trường tương ứng. Nếu giá trị quyết toán của dự án phải điều chỉnh theo kết luận thanh tra, kiểm toán, cơ quan quản lý tài sản phải thực hiện điều chỉnh lại nguyên giá đã ghi sổ theo kết quả điều chỉnh đó. Đặc biệt, nếu dự án có bao gồm cả các khoản đầu tư vào tài sản không thuộc kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa, phần giá trị này phải được loại trừ khỏi giá trị quyết toán khi xác định nguyên giá của tài sản đường thủy nội địa.

Đối với tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa được cơ quan quản lý tài sản tiếp nhận theo quyết định giao, điều chuyển của cấp có thẩm quyền (áp dụng từ ngày Nghị định 12/2025/NĐ-CP có hiệu lực), nguyên giá được xác định bằng nguyên giá ghi trên Biên bản bàn giao, tiếp nhận tài sản cộng với các chi phí liên quan phát sinh sau khi tiếp nhận đến thời điểm đưa tài sản vào sử dụng (như vận chuyển, sửa chữa, phí, lệ phí, chi phí khác). Việc xác định nguyên giá ghi trên Biên bản bàn giao phụ thuộc vào việc tài sản đó đã được theo dõi, ghi sổ kế toán tại đơn vị giao đi hay chưa. Nếu đã ghi sổ, nguyên giá là giá trị đã ghi trên sổ. Nếu chưa, đơn vị giao đi phải đánh giá lại giá trị tài sản. Quy trình đánh giá lại này được thực hiện theo các phương pháp xác định giá trị tương tự như khi mua sắm hoặc xây dựng mới (dựa trên hồ sơ giá mua/xây dựng hoặc dựa trên giá mua mới/xây dựng mới của tài sản tương đương tại thời điểm đưa vào sử dụng nếu không có hồ sơ gốc).

Hao mòn và Giá trị còn lại của tài sản theo khung pháp lý mới

Khái niệm hao mòngiá trị còn lại là trọng tâm trong công tác quản lý tài sản cố định, và Thông tư 22/2025/TT-BTC đưa ra khung pháp lý để áp dụng các khái niệm này cho tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa. Hao mòn phản ánh sự giảm dần về giá trị sử dụng và giá trị của tài sản do quá trình sử dụng, ảnh hưởng của thời gian hoặc sự tiến bộ kỹ thuật. Việc tính hao mòn giúp xác định giá trị còn lại của tài sản tại một thời điểm nhất định, là cơ sở quan trọng cho việc lập báo cáo tài chính và đưa ra các quyết định liên quan đến quản lý và sử dụng tài sản.

Theo các nguyên tắc quản lý được quy định trong Thông tư, tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa xác định là tài sản cố định phải được tính hao mòn định kỳ. Quy trình tính hao mòn này được thực hiện liên tục trong suốt thời gian sử dụng của tài sản, cho đến khi tài sản được tính đủ hao mòn theo quy định hoặc được xử lý theo các hình thức khác (thanh lý, nhượng bán, v.v.). Việc tính hao mòn giúp phản ánh chính xác hơn giá trị thực tế của khối tài sản công trong lĩnh vực đường thủy nội địa.

Giá trị còn lại của tài sản được xác định bằng cách lấy nguyên giá ban đầu trừ đi tổng số hao mòn lũy kế đã được tính đến thời điểm báo cáo. Đây là chỉ tiêu quan trọng thể hiện phần giá trị của tài sản vẫn còn khả năng tham gia vào quá trình hoạt động hoặc khai thác. Thông tư nhấn mạnh rằng ngay cả khi tài sản không còn nhu cầu sử dụng nhưng chưa tính đủ hao mòn, đơn vị quản lý vẫn phải tiếp tục tính hao mòn theo quy định, đồng thời duy trì việc quản lý và bảo quản tài sản. Điều này đảm bảo tính đầy đủ và liên tục trong hạch toán kế toán tài sản công.

Một trường hợp đặc biệt được đề cập là khi tài sản đã tính đủ hao mòn (tức là giá trị còn lại bằng không hoặc rất nhỏ) nhưng vẫn tiếp tục được sử dụng. Trong tình huống này, đơn vị quản lý không phải tính hao mòn thêm. Tuy nhiên, nếu có bất kỳ thay đổi nào về nguyên giá của tài sản này (ví dụ do cải tạo, nâng cấp làm tăng đáng kể giá trị), thì việc tính hao mòn sẽ được thực hiện lại dựa trên nguyên giá mới cho phần thời gian sử dụng còn lại (nếu xác định được). Việc theo dõi giá trị còn lạihao mòn là trách nhiệm liên tục của các cơ quan quản lý tài sản và đơn vị kế toán, đòi hỏi sự chính xác và tuân thủ các quy định của Thông tư 22/2025/TT-BTC.

Trách nhiệm và nghĩa vụ của các bên liên quan

Thông tư 22/2025/TT-BTC phân định rõ ràng trách nhiệm và nghĩa vụ của các cơ quan, đơn vị được giao quản lý và sử dụng tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa. Điều này nhằm đảm bảo công tác quản lý tài sản công được thực hiện một cách hiệu quả, minh bạch và tuân thủ pháp luật.

Các cơ quan quản lý tài sản và các tổ chức, đơn vị trực tiếp thực hiện công tác kế toán, quản lý hồ sơ có trách nhiệm hàng đầu trong việc tuân thủ Thông tư. Họ phải thực hiện đầy đủ việc kế toán đối với toàn bộ tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa được giao, theo đúng quy định của chế độ kế toán hiện hành. Điều này bao gồm việc ghi chép chính xác nguyên giá, theo dõi quá trình tính hao mòn và xác định giá trị còn lại của từng tài sản. Công tác báo cáo tình hình tăng, giảm tài sản, cũng như tình hình tính hao mòn tài sản, cũng là một nghĩa vụ bắt buộc, phải thực hiện theo đúng quy định của pháp luật.

Ngoài ra, việc kiểm kê tài sản định kỳ hàng năm là một yêu cầu quan trọng. Hoạt động kiểm kê giúp đối chiếu số liệu trên sổ kế toán với thực tế tài sản hiện có, phát hiện kịp thời các chênh lệch và thực hiện điều chỉnh số liệu kế toán để đảm bảo tính chính xác và khớp đúng. Điều này không chỉ phục vụ công tác quản lý nội bộ mà còn là cơ sở cho việc lập báo cáo kê khai theo yêu cầu của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.

Một trách nhiệm khác được nhấn mạnh là việc thực hiện báo cáo kê khai tình hình quản lý, sử dụng và khai thác tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa. Việc báo cáo này phải tuân thủ các quy định tại Điều 26 của Nghị định số 12/2025/NĐ-CP và các hướng dẫn cụ thể tại Thông tư 22/2025/TT-BTC. Điều này đảm bảo rằng cơ quan quản lý nhà nước cấp trên và Bộ Tài chính có đầy đủ thông tin về hiện trạng và biến động của khối tài sản công quan trọng này, phục vụ công tác hoạch định chính sách và giám sát.

Trong các trường hợp đặc biệt như cho thuê quyền khai thác, chuyển nhượng có thời hạn quyền khai thác, hoặc sử dụng tài sản trong dự án PPP, cơ quan quản lý tài sản vẫn giữ các trách nhiệm nhất định. Khi cho thuê, họ tiếp tục quản lý, theo dõi và tính hao mòn. Khi chuyển nhượng có thời hạn hoặc đưa vào dự án PPP, dù không tính hao mòn trong thời gian đó, họ vẫn có trách nhiệm kiểm tra, giám sát việc thực hiện nghĩa vụ của bên nhận chuyển nhượng/nhà đầu tư và theo dõi nguyên giá tài sản trên sổ sách. Khi tài sản được bàn giao lại, họ phải tiếp nhận, xác định lại giá trị và tiếp tục công tác quản lý, tính hao mòn theo quy định. Việc tuân thủ các trách nhiệm này là yếu tố then chốt để quản lý hiệu quả tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa, đảm bảo sử dụng tiết kiệm, hiệu quả và đúng pháp luật.

Các câu hỏi thường gặp về Thông tư 22/2025/TT-BTC

Dưới đây là một số câu hỏi thường gặp liên quan đến Thông tư 22/2025/TT-BTC của Bộ Tài chính về quản lý tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa:

Thông tư 22/2025/TT-BTC có hiệu lực thi hành từ khi nào?

Thông tư 22/2025/TT-BTC chính thức có hiệu lực thi hành kể từ ngày 25 tháng 6 năm 2025 và sẽ được áp dụng cho các nghiệp vụ phát sinh từ năm tài chính 2025.

Những loại tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa nào thuộc phạm vi điều chỉnh của Thông tư này?

Thông tư điều chỉnh các loại tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa xác định là tài sản cố định do Nhà nước đầu tư, quản lý, bao gồm: luồng, hành lang bảo vệ luồng, âu tàu, công trình đưa phương tiện qua đập/thác, cảng thủy nội địa, bến thủy nội địa, khu neo đậu ngoài cảng, kè, đập giao thông, hệ thống báo hiệu đường thủy nội địa, và các công trình, thiết bị phụ trợ khác như nhà trạm quản lý, trạm AIS, thủy chí, v.v.

Tiêu chuẩn để tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa được xác định là tài sản cố định theo Thông tư là gì?

Để được xác định là tài sản cố định, tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa phải thỏa mãn đồng thời hai tiêu chuẩn: có thời gian sử dụng từ 01 năm trở lên và có nguyên giá từ 10.000.000 đồng (mười triệu đồng) trở lên.

Cơ quan quản lý tài sản có phải tính hao mòn khi cho thuê quyền khai thác tài sản không?

Có. Theo quy định tại Thông tư 22 2025, trong thời gian cho thuê quyền khai thác tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa, cơ quan quản lý tài sản vẫn phải tiếp tục thực hiện việc theo dõi và tính hao mòn tài sản theo quy định.

Nguyên giá tạm tính của tài sản xây dựng mới được xác định dựa trên cơ sở nào khi chưa có quyết toán?

Khi chưa có quyết toán được phê duyệt, nguyên giá tạm tính được xác định theo thứ tự ưu tiên từ giá trị thẩm tra quyết toán, giá trị đề nghị phê duyệt quyết toán, giá trị theo Biên bản nghiệm thu A-B, đến giá trị tổng mức đầu tư hoặc dự toán dự án được phê duyệt/điều chỉnh gần nhất.

Thông tư 22/2025/TT-BTC cung cấp một khuôn khổ pháp lý chi tiết và chặt chẽ cho công tác quản lý, hạch toán tài sản kết cấu hạ tầng đường thủy nội địa. Việc tuân thủ đúng các quy định về xác định nguyên giá, tính hao mòn, kê khaibáo cáo không chỉ giúp các đơn vị thực hiện nghĩa vụ pháp lý mà còn góp phần nâng cao hiệu quả sử dụng tài sản công. Edupace mong rằng những thông tin trên hữu ích cho bạn đọc.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *